NGUYỄN VĂN LẬP TRƯỜNG THPT HIẾU PHỤNG VŨNG LIÊM VĨNH LONG
Chia sẽ kiến thức
Đăng Nhập

Quên mật khẩu

Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» KIẾM TIỀN
Sat Aug 10, 2013 9:08 pm by nguyenvanlap

» GIÁO DỤC
Sat Dec 22, 2012 10:45 pm by nguyenvanlap

» KINH TẾ
Sat Dec 22, 2012 10:20 pm by nguyenvanlap

» KHÍ HẬU
Sat Dec 22, 2012 10:16 pm by nguyenvanlap

» HÀNH CHÍNH
Sat Dec 22, 2012 10:13 pm by nguyenvanlap

» NGÔN NGỮ
Sat Dec 22, 2012 10:09 pm by nguyenvanlap

» KHÁI QUÁT
Sat Dec 22, 2012 10:06 pm by nguyenvanlap

» QUY ĐỊNH
Sun Dec 09, 2012 11:36 pm by nguyenvanlap

» DANH SÁCH
Sun Dec 09, 2012 8:44 pm by nguyenvanlap

September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 

Calendar Calendar


Bảo tửu Linh Quy

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Bảo tửu Linh Quy

Bài gửi  nguyenvanlap on Fri Jun 24, 2011 10:19 pm

Bảo tửu Linh Quy
15/06/2011
Cả nhà anh mấy đời sống chết vì rượu. Đấy là anh nói nhanh cho vuông. Nói cho tròn thì hết sức lòng vòng. Sống vì rượu là nghĩa bóng, chết vì rượu hay na ná thế, ấy là nghĩa đen.

Khi anh sinh ra thì ông nội đã ngồi sau nải chuối ngắm biết bao nhiêu gà khỏa thân .Bà nội kể, hồi ông còn sống ngày ba tăng rượu, mặt lúc nào cũng đỏ như mào gà chọi, chân nam đá chân xiêu lang thang khắp các ngõ ngách xóm làng, việc kiếm tiền từ lò nấu rượu bên đầu nhà mặc định là của vợ con. Rồi một ngày ông lang thang đâu không biết, thấy đám trẻ con chăn trâu đuổi đánh con chó dại gần chết, ông xin về, tay ôm khư khư như trẻ ôm búp bê.Chả ai hiểu ông xin về nuôi hay tính cho bữu rượu tối? Về đến nhà vừa lúc con chó dại tỉnh cơn sốc vì trận đòn của bọn trẻ, ông thả chó ra, cả nhà chưa hiểu chuyện gì thì con chó nhảy bổ lên chu mấy tiếng , điểm danh cả nhà tặng cho mỗi người một nhát rồi chạy biến mất. Một thời gian sau ông nội chết sùi bọt mép.May mà bà nội và bố anh chạy chữa kịp. Có người bảo ông chết vì chó dại, nhưng có người lại cãi bảo chả phải, nhẽ vì rượu nên bọn trẻ chăn trâu mới làm thơ rằng:
“Ông Quy là ông Quy già
Ông bỏ cả nhà ông xuống dưới âm
Lúc sống ông ở trên trần
Say rượu, chó dại cũng khuôn về nhà
Về nhà ông thả chó ra
Chó đả một phát cả bà lẫn ông
Thằng Linh đang húp bát canh
Chó đả một phát tòi canh ra ngoài…“
Quy là tên ông nội anh còn thằng Linh trong thơ bọn trẻ ấy là bố anh. Anh chả mấy lăn tăn về cái chết của ông nội, thậm chí còn tự hào vì cha ông mình ít nhiều cũng được đi vào thi ca như bao người khác.
Cái lò nấu rượu đầu nhà vẫn tồn tại qua bao thăng trầm thời gian như một nhân chứng lịch sử của gia đình anh, kịch bản cái chết của ông nội lại được tái diễn bằng vai diễn của bố anh. Có người bảo bố anh chết đuối, lại có người cãi bảo nhẽ vì rượu.
Anh lớn lên , được học hành tử tế là nhờ cái hơi rượu chạy qua cái ống dẫn ngoằn ngoèo như những ống thủy tinh trong phòng thí nghiệm.Tên anh là Tửu nhưng lại không nghiện rượu nên anh chả bao giờ lo có ngày chết vì rượu. Thằng Bảo em anh chả muốn nối nghiệp cha ông, vào Sài gòn học ngành hóa nhưng kiếm tiền chủ yếu bằng nghề pha chế rượu giả bị bắt mấy năm trước, báo chí đăng ầm ầm, ngồi bóc lịch giờ vẫn chưa ra, nhẽ cũng là chết vì rượu.
Còn anh, anh bôn ba khắp chân trời góc bể. Gần bốn mươi tuổi đầu vợ con không có, trở về quê hương vẫn trên răng dưới cắt tút.Rồi thời gian trôi qua anh cũng có vợ,vợ anh là một cô gái trẻ đẹp, những thằng đàn ông cùng lứa anh nhìn cứ thèm rỏ dãi, hóa ra anh trâu chậm uống nước ngọt.
Cuộc sống gia đình luôn cần tiền, anh chả đong được xu nào nhờ tấm bằng đỏ anh học bên tây.Ở cái xứ này giáo sư, tiến sĩ bọn nó còn mua được thì cái bằng quèn của anh phỏng có ích gì cho công cuộc đong xiền? thằng bạn thân anh bảo muốn đong xiền mà không có chiêu độc thì ăn cứt ăn cứt ! Anh trăn trở ngày đêm tìm chiêu độc theo gợi ý của thằng bạn.
Rồi hết sức tình cờ anh phát minh ra cách kiếm tiền ngon ơ.Nhẽ mọi phát minh vĩ đại của loài người đều bắt đầu từ những tình cờ. Chuyện là thế này, hôm ngồi lê quán nước đọc báo đảng thấy có tin một gã con trai mới cưới vợ, vì muốn thể hiện sức mạnh đàn ông nên mua một vỉ thuốc kích dục tàu về uống liền phát mấy viên rồi kéo vợ lên giường , mồm tủm tỉm cười, đầu thầm nghĩ đêm nay ông cho mày chết ! Hai giờ sáng kèn vẫn dựng ngược. Bốn giờ sáng đau nhức toàn thân. Năm giờ sáng lên bệnh viện tỉnh.Bác sĩ bảo khẩn trương lấy đá lạnh ướp vào kèn rồi lên ngay bệnh viện trung ương may còn kịp. Sáu giờ sáng vừa đi vừa ướp kèn như ướp xác Bác Hồ xuống bệnh viện trung ương trước những ánh mắt nhìn khao khát của những phụ nữ đi đường. Bác sĩ trung ương bảo đã quá tám tiếng, hoại tử, cắt…
Câu chuyên ấy chính là khởi nguồn chiêu độc của anh. Anh cũng mua vài vỉ thuốc kích dục tàu nhưng không để uống mà pha lẫn vào rượu cho nồng độ giảm. Anh tung tin là anh mới được thằng bạn con trai của tù trưởng, tận bên châu phi gửi tặng cho bình rượu quý được chế từ các loài thảo mộc và thành phần quan trọng là phải có bộ dái của một giống rùa nghìn năm tuổi sắp tuyệt chủng. Một người đầy trải nghiệm như anh thì nói gì mà người khác không tin ? anh còn kể lão tù trưởng có tới vài chục vợ mà bà nào cũng hạnh phúc mỹ mãn. Những người được anh cho thử rượu quý, thì vợ hay bồ đều nức nở khen là rượu bổ.
Tiếng lành đồn xa, tin anh có nguồn rượu bổ có lẽ đã lan tới trung ương.Anh bắt đầu công cuộc đong xiền không mấy mệt nhọc. Anh sang Bát tràng thửa mẫu chai rượu giống hình con rùa, ở giữa mu có chữ “BẢO TỬU LINH QUY“ ấy là anh lấy tên của thằng em anh , tên anh rồi đến bố và ông anh làm thương hiệu để tri ân ông cha chứ về chữ hán thì anh biết chó gì. Hai bên anh cho ghi hai câu đối cho nó hoành tráng .“ Linh quy thiên tuế đầu chưa lộn- Bảo tửu tam bôi tắc dược liên “. Anh gúc trên mạng được mấy từ hán dán vào chứ để chữ việt thì chúng nó coi rẻ. Anh đếch cần quảng cáo, đếch cần mở tiệm mà khách đặt hàng cứ nườm nượp nườm nượp, xếp thấp mua biếu xếp cao, thủ trưởng nhỏ mua biếu thủ trưởng lớn, không chừng thủ tướng hay tổng bí thư cũng dùng rượu của anh rồi. Mỗi chai anh bán năm triệu, mỗi tháng anh bán trên trăm chai. Anh sống phè phỡn.
Mấy hôm nay cả thành phố chìm trong men say mừng đại lễ nghìn năm tuổi, Bảo Tửu Linh Quy của anh cũng đóng góp không nhỏ,hàng đã sắp hết anh tính lên biên giới mua thêm vài cân thuốc kích dục về làm nguyên liệu. Anh lại tung tin là anh sang châu phi lấy hàng nên vợ tin sái cổ. Anh dẫn cô vện mới đi cùng, cũng là để tránh cái không khí thối hoắc ngột ngạt của thành phố mùa lễ hội.
Đi nửa đường thì vện nhận được điện thoại báo tin bố vện cấp cứu ở bệnh viện vì đang thả diều ở Mĩ Đình bị quả pháo hoa lạc bắn trúng bộ hạ cháy đen như chó thui.Anh và vện quay về thành phố, lại ai về nhà nấy. Vừa mở cửa vào nhà , anh thấy thằng bạn thân đang nằm rên ư ử quằn quại. Kèn nó dựng đứng như cột cờ trên lăng Bác,tím ngắt như quả chanh leo. Anh đứng chết lặng. Vợ anh ấp úng giải thích là nhà hết chè nên lấy rượu mời khách. Thôi bỏ mẹ ! vừa tối hôm qua anh cho một vốc thuốc vào cho tan, chưa kịp pha chế. Anh hỏi , nó uống lâu chưa? vợ anh bảo từ lúc anh vừa đi. Anh nhẩm nhẩm trong đầu vậy là đã bảy tiếng. Anh bảo, cứ ở đây chờ anh đi lấy thuốc giải.
Anh lao ra khỏi nhà, hòa mình vào dòng người lúc nhúc như ròi bọ đi chẩy hội. Anh đi miên man, vô định. Không biết từ lúc nào anh đang ỏ giữa đền Ngọc Sơn hai tay chắp trước ngực,lòng thành kính trước linh cữu cụ rùa ngàn tuổi.Anh thầm khấn vái , xin cụ rùa sống khôn chết thiêng thì đừng phù hộ cho thằng bạn con nó tai qua nạn khỏi !

Sưu tầm
avatar
nguyenvanlap
Phong Tặng
Phong Tặng

Tổng số bài gửi : 390
Join date : 07/12/2010

Xem lý lịch thành viên http://diavinhlong.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết